Thứ Sáu, 18 tháng 9, 2015

Truyện ngắn: Chính trị là bẩn thỉu. Tác giả: Hoàng Tuấn Ngọc.

Hắn mở mắt ra nhìn xung quanh. Toàn thân đau nhức mệt mỏi. Hắn đã nằm trên giường bệnh này mấy tháng rồi, và hắn biết thời gian trên dương thế của hắn chẳng còn lại bao nhiêu.

- Đám tụi bay lui hết ra ngoài cho ta!

Mấy tên ngự lâm quân lặng lẽ nhìn hắn, không phản ứng gì.

Hắn đưa mắt nhìn vị sư phụ bao năm hắn tôn kính, uể oải nói:

- Thầy Hạnh. Con bây giờ vẫn còn là vua phải không?

Vị sư phụ già quắc thước trong bộ y phục sư chùa màu trắng tinh khôi bước lại bên giường bệnh, ngồi xuống cạnh hắn, âu yếm nhìn hắn rồi dịu dàng cất tiếng:

- Đĩnh nhi. Con cũng biết trong đám học trò của ta, ta yêu thương con nhất. Ta biết con có chuyện muốn nói với ta.

Ông phẩy tay với đám ngự lâm quân:

- Các ngươi ra ngoài hết cho ta! Ta muốn nói chuyện riêng với Đĩnh nhi.

Đám ngự lâm quân nghe lệnh lục tục ra ngoài.

Một phút yên lặng nặng nề trong phòng bệnh. Vị sư phụ rốt cục lên tiếng:

- Đĩnh nhi. Ta biết con có nhiều chuyện muốn hỏi ta. Thời gian của con còn lại không nhiều. Ta hứa sẽ trả lời trung thực hết tất cả các câu hỏi trong lòng con... trước khi con ra đi... vĩnh viễn. Ta muốn con... an lòng nhắm mắt.

Hắn thở dài buồn. Hắn đã đoán biết gần hết các câu trả lời hắn muốn hỏi trước khi xa lìa trần thế. Chỉ là hắn lại muốn trước khi chết được nghe chính vị sư phụ tôn kính của hắn xác nhận. Dù sao hắn vẫn còn một số điểm uẩn khúc, mơ hồ. Hắn nhìn sư phụ hồi lâu rồi nói:

- Thầy Hạnh. Thầy biết rõ âm mưu Uẩn huynh hại con?

Vị sư phụ lặng lẽ gật đầu.

Hắn lại hỏi:

- Uẩn huynh hại con bằng cách nào vậy? Một thân võ công thầy truyền dạy cho con giờ đã mất hết rồi. Con cách cái chết cũng chẳng bao xa nữa. Con không biết Uẩn huynh hạ thủ hại con thế nào, hại con lúc nào. Thật là lợi hại!

Vị sư phụ đáp:

- Đó là một loại độc dược không màu sắc, không mùi vị. Kẻ đầu độc con là gã đầu bếp ngự thiện tin cẩn ở ngay bên cạnh con. Hắn đã âm thầm đầu độc con, mỗi ngày một ít, bắt đầu từ cách đây nửa năm khi con tiếp phái bộ Tống triều.

Ông ngừng lại một lát rồi nói tiếp:

- Độc dược này không bộc phát ngay mà phá cơ thể từ từ. Ba tháng đầu còn chưa thấy gì nhưng các bộ phận cơ thể bị phá hủy dần. Sáu tháng sau thì lục phủ ngũ tạng đã bị phá nát, có thần y cũng chỉ lắc đầu bó tay, vô phương cứu chữa.

Rồi ông thở dài nói:

- Chính trị nó là như thế đấy, con ạ. Đĩnh nhi, năm năm qua con tại vị trên ngai vàng nhưng con có phút nào được yên hưởng thái bình? Con dẫn quân đánh đông dẹp bắc, ổn định giang sơn, thống nhất xã tắc, tạo phúc cho muôn dân. Trước khi con cầm quyền bính, xã tắc này chia năm xẻ bảy. Võ công ta dạy con giúp con thành một chiến tướng bất bại trên chiến trường. Nhưng chính trị ta dạy con, con lại không để ý, dẫn tới cái di hại hậu quả ngày hôm nay. Ta đã từng bảo con, ta lợi hại nhất không phải là võ công, mà là... chính trị. Và ta vốn là con người của... chính trị.

Hắn không cảm thấy hứng thú nghe sư phụ giảng giải. Hắn ngắt lời sư phụ, hỏi:

- Độc dược này có phải sư phụ điều chế ra? Khả năng dược học này chỉ có thầy mà thôi. Uẩn huynh không thể làm được.

Vị sự phụ lặng lẽ gật đầu. Hắn cảm thấy uể oải chán nản. Hắn muốn đưa tay lên che mặt, nhưng không đủ sức. Sức mạnh oai hùng của vị đệ nhất võ tướng, đệ nhất quân vương ngày nào đã từ lâu rời thân thể hắn. Hắn nhìn sư phụ bảo:

- Thầy gọi đó là chính trị. Nhưng với con, đó là những kế sách, âm mưu, thủ đoạn thâm độc, hèn hạ, bỉ ổi, không xứng đáng với một bậc quân vương.

Vị sư phụ lắc đầu nói:

- Đĩnh nhi. Con trong sáng quá. Làm quân vương giỏi phải là con người biết làm chính trị. Ta đã từng dạy con, thực chất người làm chính trị và kỹ nữ vốn không khác gì nhau. Kỹ nữ chỉ biết có tiền. Người làm chính trị chỉ biết có quyền. Kỹ viện là nơi kỹ nữ thi thố những thủ đoạn hạ đẳng đê tiện cấp thấp để moi tiền khách làng chơi. Chính trường là nơi người làm chính trị thi thố những thủ đoạn hạ đẳng đê tiện cấp cao để tranh giành quyền lợi, địa vị. Hai nơi đó không bao giờ có niềm tin, tình yêu, đạo đức... Hai nơi đó... dơ bẩn không khác gì nhau. Và muốn thành công ở hai nơi đó, con người phải không được từ một thủ đoạn nào có lợi. Đã làm chính trị thì đạo đức, danh dự, tình bạn, tình yêu... tất thảy chỉ là những thứ... treo trên cửa miệng... để lừa đảo, mị hoặc dân lành mà thôi.

Hắn thở dài. Hắn lúc trước cảm thấy, giờ thì đã nhìn thấy rõ. Đã quá trễ, nhưng hắn không cảm thấy hối tiếc. Con người hắn là như thế. Bùi ngùi một lát, hắn hỏi:

- Thầy Hạnh. Chắc thầy vẫn giận con việc một năm trước con đã sai người róc mía trên đầu Nhan huynh?

Vị sư phụ lập tức lắc đầu:

- Không bao giờ. Thằng Nhan là một đứa bất tài và phản phúc. Nó không bén được cái gót chân của con hay Uẩn nhi. Nó căn bản không xứng là học trò ta. Nó khoác áo cửa Phật mà uống rượu, ăn thịt, đánh người, chơi kỹ nữ... không gì không làm. Nó âm mưu hại con không thành, con không ngũ mã phân thây hắn xuống là quá nể mặt ta, nể tình sư huynh đệ rồi.

Ông nhìn hắn một lúc, rồi nói tiếp:

- Chính con không nằm trong cửa Phật nhưng mới là người có Phật tâm. Con chinh chiến dẹp loạn xong, nhún mình tiếp sứ Tống, chủ động phái sứ thần sang Tống triều thỉnh Phật kinh về an dân trị nước. Cũng vì con lo cho dân cho nước, lo cho Phật sự, sơ tâm không đề phòng thủ đoạn tiểu nhân hèn hạ nên mới mắc độc thủ ám toán của... của Uẩn nhi.

Hắn gật đầu. Việc này thì hắn biết rõ. Những năm hắn dẫn quân chinh chiến bên ngoài, quyền nội chính tại kinh đô Hoa Lư hắn giao lại toàn bộ cho vị sư huynh tài năng mẫn cán. Hắn không ngờ vị sư huynh hắn một lòng tín nhiệm ấy đã âm thầm xây dựng vây cánh, ngầm giăng lên một cái bẫy cho hắn. Để tới khi hắn bị hạ độc thủ, ngay đám ngự lâm quân cận vệ thân cận bên mình giờ cũng thành người của sư huynh, không buồn nghe lệnh hắn, dù rằng hắn vẫn còn là vị quân vương của đất nước này trên danh nghĩa.

- Thầy Hạnh. Khi con nhuốm bệnh, chỉ lo cho việc nước mà phải cố gắng thiết triều dù đang trên giường bệnh. Cái đó ai ai cũng biết. Tại sao bên ngoài đồn đại con sa đọa tới mức... dựng lên cho con cái tên Lê Ngọa Triều?

Vị sư phụ bật cười:

- Đĩnh nhi. Chính trị nó bẩn thỉu thế đấy. Người dựng cái tên Lê Ngọa Triều ấy cho con chính là sư huynh con. Uẩn nhi nó học ta, nhưng nó còn... lợi hại hơn ta gấp vạn lần.

Vị sư phụ tránh ánh mắt dò xét của hắn, giải thích tiếp:

- Con đi chinh chiến bao năm, những người thân cận quanh con... được gì? Người ta vô chính trường vì danh vì lợi. Con không mang lại danh lợi gì cho họ hết. Con muốn mang lợi ích tới cho muôn dân, mà muôn dân thì... ngu dốt... và thực sự những người quanh con chả ai quan tâm tới họ hết. Mỗi người chỉ vì chính mình mà thôi. Uẩn nhi thắng con vì nó hiểu được điều này.

Ông quay lại nhìn hắn:

- Con cũng biết lũ văn nô trong triều đầy dẫy. Con thường ngày coi thường bọn chúng. Nhưng con không nhìn thấy sự lợi hại của bọn chúng, cái lũ văn nô đó. Lúc con chinh chiến bên ngoài, Uẩn nhi đã lập ra một hệ thống... tuyên giáo, khống chế toàn bộ lũ văn nô. Chỉ cần Uẩn nhi ném cho đám nô văn đó một vài khúc xương, chúng sẽ vung bút múa lên bất cứ những gì Uẩn nhi muốn. Một vài năm nữa, chúng sẽ biến Uẩn nhi thành một dạng thần nhân trong mắt đám dân đen ngu dốt. Cái kế hoạch thiên đô về hạ lưu sông Hồng đầy tham vọng của con, Uẩn nhi sẽ tiếp bước. Không biết chừng lúc đó, tụi văn nô sẽ dựng thánh, sẽ tưởng tượng ra... một con rồng bay lên nhào lộn... Rồi chúng sẽ múa bút lừa mị dân đen ngu dốt... để rồi một ngày nào đó điều đó sẽ giúp Uẩn nhi thu dụng nhân tâm, dựng lên được một Thăng Long Thành hoành tráng... như tâm huyết của con. Ta nghĩ, chí ít thì... tâm huyết của con không mất đi, chỉ là... người thụ hưởng là một người khác. Chính trị nó là như thế, con ạ.

Hắn mỉm cười nhìn vào mắt sự phụ hỏi:

- Có phải thầy lập ra kế hoạch này không?

Vị sự phụ lại lặng lẽ gật đầu.

Hắn muốn cười lớn, cười ha hả vì cái ý tưởng con rồng bay lên nhào lộn hoành tráng ấy. Hắn thấy điều ấy vô cùng hài hước. Nhưng hắn yếu quá, muốn cười lớn mà cười không nổi nữa. Rồi hắn chợt thấy ngao ngán. Tất cả mọi việc đã sắp đặt sẵn. Hắn không thay đổi được gì nữa rồi.

- Thầy Hạnh. Thầy đứng sau tất cả các âm mưu của Uẩn huynh từ đầu, phải không?

Vị sư phụ không trả lời. Hắn hiểu sư phụ không phủ nhận. Hắn lại hỏi:

- Tại sao?

Vị sư phụ thở dài nói:

- Vì Uẩn nhi... nó thực sự... là con ta.

Hắn giật nảy mình. Mọi việc trở nên sáng sủa, rõ ràng hơn bao giờ hết. Vị quốc sư, người thầy tôn kính của hắn trước mặt hắn đây mới thực sự là chủ sự của mọi kế hoạch tiếm quyền đoạt vị sau lưng hắn.

Hắn ngẫm nghĩ một lúc rồi bảo:

- Thầy Hạnh. Con chỉ có một yêu cầu cuối cùng. Khi con chết, thầy bảo Uẩn huynh hãy chôn con lặng lẽ. Hãy xóa cái tên Lê Long Đĩnh trong lịch sử. Con để lại hết thảy cho Uẩn huynh mà không đòi hỏi điều gì khác.

Vị sư phụ lắc đầu:

- Không, con ạ. Khi con chết đi rồi, cái xác con vẫn còn giá trị. Người làm chính trị như Uẩn nhi sẽ không bao giờ bỏ qua, dù chỉ là một cái xác, khi nó còn giá trị lợi dụng.

Vị sư phụ lơ đãng nhìn ra cửa sổ, nói tiếp:

- Ta đã hứa trả lời tất cả các câu hỏi của con, để con an lòng trước khi chết. Uẩn nhi nó sẽ sai đám văn nô bồi bút... dựng lên một hình tượng mới hoàn toàn về con, một... Lê Ngọa Triều tàn bạo, khát máu và sa đọa. Cuộc chiến giữa con và Uẩn nhi, con đã là kẻ chiến bại. Cái giá phải trả cho kẻ chiến bại là như thế. Uẩn nhi nó sẽ làm thế. Nó sẽ dựng hình ảnh của nó... đối lập với con... một thần nhân... tạo phúc cho xã tắc, bá tánh. Đĩnh nhi, chính trị là như thế. Chính trị là thứ bẩn thỉu, vô cùng bẩn thỉu, bẩn thỉu nhất trong các thứ bẩn thỉu trên cõi đời này.

Hắn chán nản quay mặt đi chỗ khác. Hắn không muốn nhìn vị sư phụ bao năm hắn hằng tôn kính một chút nào nữa. Tuy nhiên, hắn lại tò mò. Hắn muốn hỏi một câu ngứa ngáy trong lòng nãy giờ mà chưa nói được ra. Cuối cùng, hắn cũng buộc miệng hỏi:

- Thầy Hạnh. Thầy từng nói với con, thầy là con người của chính trị. Thầy lại bảo chính trị là bẩn thỉu. Lẽ nào thầy cũng... bẩn thỉu như thế? Và... nếu vậy, thầy âm thầm lập kế hoạch từ đầu hại con, thầy... vì cái gì vậy? Chính thầy từng dạy con... người không vì mình, trời tru đất diệt. Thầy trong cửa Phật, thầy làm vậy... được gì cho mình?

Vị sư phụ bật cười:

- Uyển nhi lên làm vua. Không ai biết nó là con trai ta. Ta lại thân trong cửa Phật, nó không thể dựng ta, cha của nó, lên làm Thái Thượng Hoàng. Nhưng nó có thể làm... hơn thế.

Ông chợt cao hứng vung tay:

- Thái Thượng Hoàng? Thái Thượng Hoàng đã là cái gì? Nó... con trai ta... nó sẽ dựng ta thành... một vị thần. Một vị thần thật sự của cái xứ sở này. Nó sẽ dựng ta thành một... Vạn Hạnh Thần Sư... vạn đời lưu danh sử sách. Ta... Vạn Hạnh Thần Sư... thần ở trên mọi người... thần ở trên đời... thần của... vạn đời.

Vị sư phụ đang hưng phấn chợt nhìn thấy nụ cười nhếch mép nửa miệng của hắn. Ông cụt hứng dừng lại. Ông tự nhiên cảm thấy nói chuyện với gã học trò gần đất xa trời này không còn hứng thú nữa. Ông đứng dậy, bước ra khỏi cửa.

Hắn vẫn cười nửa miệng. Có lẽ hắn không còn đủ sức để cười cả miệng.

Dù quay lưng lại, nhưng vị sư phụ vẫn cảm thấy nụ cười nửa miệng của hắn, nụ cười không hề có nét gì bi thương cay đắng như ông nghĩ mà lại nhuốm màu lạnh lẽo khinh khi của gã học trò yêu. Thực lòng, trong vô số học trò xuất sắc ông, ông tán thưởng và thương yêu hắn nhất. Một tên học trò đa tài, hào hoa, dũng mãnh... một bản sao của vị Thập Đạo Tướng Quân năm nào. Nhưng ông phải làm những gì con người như ông cần làm. Ông không có lựa chọn nào khác.

Bước ra tới cửa, ông chợt quay lại. Ông nhìn hắn, một chút nuối tiếc hỏi:

- Thầy đi đây. Hình như con... còn có điều gì... muốn nói với thầy.

Hắn gật đầu đáp:

- Vâng.

Một sức mạnh từ đâu chợt kéo về trong cái cơ thể tàn tạ của hắn. Hắn đã có thể ngồi nhỏm dậy, nói:

- Thầy Hạnh. Thầy nhiều lần bảo thầy là hiện thân của chính trị. Vâng, con chỉ có một lời cuối muốn nói với thầy thế này.

Rồi, với tư thế ngồi thẳng ấy, hắn nhìn thẳng vô mắt ông thầy tôn kính, dõng dạc nói:

- Đ.m. chính trị! Đ.m. thầy!

Sài Gòn 2006
======
(P/S: Truyện biên gần 10 năm rồi, ý tưởng biên y chang như stt của Phong Minh Nguyen và cmt của Đức Nhật, nên post lại chia sẻ với ace. Truyện này mình cũng đã từng post trong BVM)



Thứ Năm, 17 tháng 9, 2015

Võ Nguyên Giáp vô công trong chiến thắng Điện Biên Phủ

Theo mình, thì đại tướng Võ Nguyên Giáp không có bất cứ công lao gì trong chiến thắng Điện Biên Phủ cả.
Các bạn, xin đừng vội giật mình. Facebook mình không bị hack, mình cũng không có ý câu likes. Mình vẫn là LNO thôi, nhưng đang phân tích 1 cách hết sức khoa học và biện chứng, bằng cách sử dụng học thuyết giá trị thặng dư của Marx.
Theo Marx, ta có công thức sau đây.
Giá thành = Chi phí cố định + tiền công + lãi (giá trị thặng dư).
Theo đó, giá trị sức lao động của công nhân bao gồm "Tiền công + lãi" đã được kết tinh trong hàng hóa, hoàn toàn thuộc về công nhân. Còn nhà tư bản, dù đã bỏ ra cả vốn, thời gian, tâm sức, tạo ra môi trường làm việc hoàn hảo cho công nhân, nhưng theo Marx, thì nhà tư bản không có phần trong đó. Việc nhà tư bản lấy đi 1 phần giá trị sức lao động của công nhân, ở đây là lãi, hay còn gọi là giá trị thặng dư, là bóc lột công nhân.
Từ đó mà suy, đại tướng Võ Nguyên Giáp đã bày ra đủ trò ở Điện Biên Phủ, nhưng chiến thắng Điện Biên Phủ hoàn toàn thuộc về những người lính tham gia chiến đấu, không tiếc máu xương, chứ đại tướng không có phần trong đó.
Đại tướng mà đòi chia phần, là bóc lột chiến công của những người lính.
Xin hết.
Các comments phản hồi trên facebook.
https://www.facebook.com/TheWindsOfCreation/posts/384737138382683?pnref=story

Thứ Hai, 14 tháng 9, 2015

Khả năng nói láo và mị dân...

... của HCM và đồng bọn thật ghê gớm...


Có thể chắc chắn, đa số dân VN bị cuốn vào cuộc chiến vì 2 lý do. 1 dân trí thấp, 2 vì sự lòe bịp, chứ chẳng vì giác ngộ cách mạng nào cả.

Xin bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.


Full, HD, không che:
https://www.facebook.com/nhatkyyeunuoc1/photos/a.551760078184077.148040.114731331886956/1202062839820461/?type=1

Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2015

Chạy trốn khỏi thiên đường

Hàng dài xe hơi của những người Đông Đức xếp hàng tại Schirnding biên giới Đông Đức với Tiệp Khắc ngày 5 tháng 11 năm 1989 để lên đường sang Tiệp Khắc, nơi họ sẽ đi qua Hungary sang Áo trước khi đi đến đích là Tây Đức. Việc các quốc gia Đông Âu dần mở cửa biên giới với các nước Tây Âu trong đó Hungary đã mở cửa biên giới với Áo tháng 8 năm 1989 đã mở đầu cho những cuộc vượt biên từ Đông sang Tây Âu. 4 ngày sau khi bức ảnh được chụp, bức tường Berlin sụp đổ chấm dứt sự chia cắt nước Đức.

Ảnh: Cơ quan tin tức Quốc gia Hà Lan (ANP)

Nguồn: Lịch sử hiện đại: Chiến tranh và cách mạng. Xin bấm vào hình để xem hình lớn hơn.

Thứ Bảy, 15 tháng 8, 2015

Điểm chung của chủ nghĩa cộng sản và bán hàng đa cấp

Điểm 1: cả hai đều dựa vào mớ lý thuyết siêu tưởng, "làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu", "ngồi chơi ko cũng có tiền vào".

Điểm 2: mớ lý thuyết này được tuyên truyền bởi bọn "tuyên giáo". Phải nói là khi nghe 1 cán bộ tuyên giáo hay 1 nhân viên bán hàng đa cấp thì mới biết nghệ thuật chém gió đã đến mức đăng phong tạo cực.

Điểm 3: đa phần những người đi theo cộng sản hay đa cấp đều là những người nông dân hay những người học vấn ko cao. Đa phần chứ ko hoàn toàn.

Điểm cuối cùng: cả thành phần lãnh đạo cộng sản lẫn đa cấp đều ăn sung mặc sướng, còn thành phần cấp dưới phải Nai lưng ra phục vụ thành phần lãnh đạo.

Tác giả: Dung Pham.

Có nhất thiết phải có một lãnh tụ?

Có lẽ người Việt Nam hiện nay coi việc mỗi đất nước có một lãnh tụ là điều đương nhiên, nhưng điều đó có thật sự chính xác?

Nếu chú ý, việc sùng bái cá nhân lãnh tụ dường như chỉ tập trung ở một vài quốc gia mà sự phát triển đất nước không cao.

Những nước đi đầu về mọi mặt: kinh tế, văn hóa, xã hội, khoa học kỹ thuật…, những nước luôn được các quốc gia nhỏ lấy làm tấm gương để phát triển, ở những nước này lại hầu như không thấy sự hâm mộ tập trung vào một cá nhân.

Đầu tiên là Mỹ. Tổng thống Mỹ Barack Obama rất được hâm mộ, nhưng chủ yếu vì ông là người da màu đầu tiên nắm chức vụ này chứ chẳng phải vì quá xuất sắc so với những người tiền nhiệm.

Mới đây vị Tổng thống Mỹ đã nhắc khéo giới lãnh đạo châu Phi (vốn nổi tiếng về tham quyền cố vị) rằng ông yêu thích công việc này và hoàn toàn có thể làm thêm nhưng hiến pháp Mỹ không cho phép.

Không chỉ là luật pháp, thực tế nước Mỹ đúng là không cần một vị Tổng thống nào cầm quyền lâu dù người ấy có xuất sắc thế nào đi nữa. Tổng thống Mỹ cũng chỉ là người có nhiều quyền quyết định nhất chứ không thể một mình làm nên tất cả.

Vẫn còn những cơ chế quyền lực khác như Quốc hội để đảm bảo nền dân chủ của nước Mỹ và đảm bảo rằng mọi quyết định của người đứng đầu đất nước hợp với đa số những người đại diện nhân dân.

Nước Mỹ đã trải qua bao đời Tổng thống, cũng có nhiều ông nổi tiếng, nhưng chẳng có ông nào được cho là lãnh tụ vĩ đại để đem ra ca ngợi mọi lúc mọi nơi cả.

Sau khi Franklin D. Roosevelt – một trong những Tổng thống vĩ đại nhất qua đời khi đang làm nhiệm kỳ thứ 4, Mỹ ra luật người đứng đầu Nhà Trắng chỉ được nắm quyền tối đa 2 nhiệm kỳ.

Từ đó cứ đều đều ông 1 nhiệm kỳ, ông 2 nhiệm kỳ. Có ông xuất sắc, có ông kém hơn một chút. Nhưng nước Mỹ có thay đổi gì không? Chẳng có gì cả, vẫn dẫn đầu thế giới.

Quay sang Nhật. Nếu chỉ nhìn vào mật độ thay Thủ tướng thì nước này có thể bị đánh giá là bất ổn nhất thế giới.

Trước khi Junichiro Koizumi lên nắm quyền, Nhật Bản có 10 Thủ tướng trong 12 năm. Sau khi ông rời nhiệm sở, đất nước mặt trời mọc cũng có 6 người đứng đầu đất nước trong 6 năm. Đến nay mới có một người có thể tái đắc cử là đương kim Thủ tướng Shinzo Abe.

“Bất ổn chính trị” như thế nhưng Nhật vẫn là nền kinh tế hàng đầu thế giới. Ngay cả thời kỳ phát triển thần kỳ trước đây, người ta cũng không tìm ra một vị lãnh tụ có công lao to lớn nhất đối với đất nước Nhật để tôn làm thần thánh. Thành quả của nước Nhật là của một tập thể nhiều người xuất sắc.

Đức, Anh, Pháp, Ý, Canada… cũng vậy, sự phát triển của họ cũng không gắn liền với một tên tuổi cụ thể nào.

Singapore là một trường hợp hiếm hoi khi cố Thủ tướng Lý Quang Diệu được coi là người khai quốc công thần. Nhưng ở đây người ta cũng không dựng tượng tràn lan để “đời đời nhớ ơn” dù công lao của Lý Quang Diệu là không phải bàn cãi.

Các nước “chưa phát triển”

Các lãnh tụ vĩ đại đặc biệt phổ biến ở những nước kém phát triển hơn. Có thể kể ngay ra đây: Triều Tiên, Cuba, Việt Nam, Lào, Campuchia, Trung Quốc.

Ở Triều Tiên là cha con Kim Nhật Thành và Kim Jong Il, Cuba là Fidel Castro, Việt Nam là Hồ Chí Minh, Lào có Kaysone Phomvihane, Campuchia có Norodom Sihanouk, Trung Quốc có Mao Trạch Đông.

Đây phần lớn đều là những nước Xã hội Chủ nghĩa và đều nghèo cả. Trung Quốc có thể có tổng sản phẩm quốc nội lớn, nhưng bình quân đầu người còn thấp, phát triển nhanh nhưng không bền vững.

Có thể ai đó sẽ nói rằng, vì kém phát triển nên cần phải có những con người vĩ đại để làm chỗ dựa tinh thần và soi đường chỉ lối. Nghe thì cũng có lý nhưng thực tế những nước này đã trải qua gần nửa thế kỷ hòa bình mà không phát triển được nhiều.

Vì sao?

Thứ nhất: Các nước phát triển đều là những nơi tự do thông tin, nên bất kể nhân vật nào cũng được đánh giá theo nhiều chiều. Mà trên đời không ai hoàn hảo, nên một phần cũng vì lý do này mà các nước lớn ít sùng bái chính trị gia – một nghề luôn cần nhiều thủ đoạn.

Ngược lại, vì bị che dấu thông tin nên các nước nhỏ luôn cảm thấy lãnh tụ của mình vĩ đại hơn lãnh đạo nước lớn, dù khả năng nước nhỏ sản sinh ra người tài hơn nước lớn là không nhiều.

Thứ hai: Ở các nước phát triển, các học thuyết, hệ tư tưởng luôn phải được đổi mới, bổ sung, phát triển cho phù hợp với thời đại. Nên các nước này không bám lấy một hình ảnh nào mãi.

Những cá nhân đó nếu quả thật có vĩ đại thì cũng mất rồi, sau khi họ qua đời mà cứ bám vào quá khứ liệu có sáng suốt?

Tư duy của một người ở nửa thế kỷ trước liệu có còn thích hợp với thời hiện tại? Ở đây không có ý chê bai lãnh tụ, nhưng tầm nhìn của một con người nhìn chung cũng có giới hạn. Làm sao bắt một người phải thấy được tương lai của loài người trong 100 năm tới?

Điều này lãnh đạo các nước Xã hội Chủ nghĩa cũng thừa hiểu, nhưng họ cần một biểu tượng hoàn hảo để chống đỡ cho chế độ, để người dân luôn trong nỗi lo sợ bị người khác đánh giá là suy thoái đạo đức khi dám động đến tấm gương sáng ngời của lãnh tụ.

Hậu quả

Thực tế chứng minh, việc đề cao một cá nhân hầu như không ích lợi gì cho nhân dân và đất nước, nó chỉ tốt cho nhà cầm quyền muốn duy trì sự độc tài. Các nước Xã hội Chủ nghĩa đã thế, sau này lại thêm một số lãnh tụ thời hiện đại như Putin, Hugo Chavez... và đều không thể đưa đất nước tiến lên.

Những quyết định độc đoán không dựa trên ý kiến của một hội đồng hiếm khi mang lại kết quả tốt đẹp. Putin nóng đầu sáp nhập Crimea vào Nga, nhưng chỉ sau một thời gian đã cho thấy: đối đầu với phương Tây là một việc làm duy ý chí. Hugo Chavez quốc hữu hàng loạt những ngành kinh tế lớn để rồi bây giờ nền kinh tế nước này sụp đổ.

Phương Tây có thể chia rẽ, tranh cãi gay gắt về nhiều vấn đề, trong đó bao gồm cả phương cách đối đầu với kẻ thù, những cái đó luôn được trưng ra khiến cho các nước độc tài “luôn nhất quán trong mọi hành động” chê cười.

Nhưng về lâu dài, phần thắng luôn thuộc về phía “không đoàn kết” kia khi mà mỗi hành động của họ đều trải qua thảo luận và phe có nhiều sự hợp lý hơn luôn chiếm đa số, mọi thứ luôn được đặt lên bàn cân để tính toán kỹ lưỡng chứ không phải sau một phút bốc đồng hoặc chỉ vì một lý tưởng mù quáng.

Một khi đã quyết định chiến đấu với Nga là phương Tây đã suy tính đủ rồi, nên Putin không thể đương đầu lại.

Tóm lại, thời mà một cá nhân với quyền lực vô song quyết định tất cả đã xa rồi.

Truyền hình Việt Nam đang chiếu lại bộ phim “Tể tướng Lưu gù” vào 20h hàng ngày trên VTV2. Phim có đoạn Lưu Dung kịch liệt phản đối quyết định của Hoàng đế Càn Long khi vị vua cho xây dựng một ngôi chùa tiêu tốn 8 triệu lạng bạc trong lúc dân ở lưu vực sông Hoài đang đói kém vì lũ lụt, người chết đói đầy đường.

Chỉ với một lý lẽ: “Phật thì cần ở chùa, dân thì cần gạo ăn, bên nào cần hơn trẫm khắc tự biết” của Hoàng thượng, mọi lời kêu gọi của vị Tể tướng đều vô vọng. Cứ mỗi câu “Hoàng thượng, hãy lấy dân làm gốc!”, Lưu Dung lại bị hạ thêm vài cấp bậc, nhưng ông vẫn không ngừng lời cho đến lúc bị lột hết mũ áo, tống ra khỏi cung điện.

Vào thời đó, “kháng chỉ” là tội chém đầu và Lưu Dung may mà chỉ bị đuổi về quê, còn việc xây dựng thì vẫn cứ phải tiến hành vì thánh chỉ một khi đã ban ra là không thể thay đổi được.

Hiện tại ở Việt Nam cũng có một việc như vậy, chuyện tưởng chừng chỉ có ở những năm 1700, cách đây đã 3 thế kỷ.

Tác giả: Đức Thắng.

Thứ Sáu, 10 tháng 7, 2015

Sự thật cái chết của Hoàng Cơ Minh, đảng trưởng Việt Nam canh tân cách mạng đảng, hay còn gọi là Việt Tân


Nhìn thấy Trần Hạo Nam xông vào tận hang ổ của mình ở biên giới Lào – Việt Nam, tả xung hữu đột giữa đám lâu la như chỗ không người, sau cùng từ từ tiến đến trước mặt mình, lão đại ma đầu Hoàng Cơ Minh, đảng trưởng đảng Việt Tân vẫn ngồi dạng háng trên trướng, nhếch mép, nói:

- Hừm, trúng phải 12 thành công lực của tuyệt kỹ “Việt Nam canh tân cách mạng đảng liên hoàn chưởng pháp” của ta mà ngươi vẫn chưa chết, ngươi cũng cứng mạng đó. Nhưng ngươi sẽ không có cơ hội thứ 2 đâu. Lần này ta sẽ không dùng chưởng với ngươi cho tốn sức, mà sẽ dùng cái này cho nhanh. Hãy đọc kinh đi, trước khi ta đưa ngươi về chầu trời.

Nói rồi, nhanh như chớp, lão rút súng ngắn, thứ vũ khí giết người tối tân nhất của thế kỷ 19 ra, nhằm giữa đầu Nam bóp cò.

- Đoàng!

- Chát!

Hoàng Cơ Minh trố mắt ra nhìn không chớp, khi thấy sau làn khói súng, Trần Hạo Nam vẫn đứng sừng sững, với 1 thứ vũ khí kỳ lạ, chưa từng thấy bao giờ trên tay.

- Chuyện… Chuyện gì xảy ra vậy? Ngươi vẫn còn sống ư?

Trần Hạo Nam nhếch mép, nói:

- Đấy mới chỉ là màn chào hỏi, chưa phải lever cuối cùng của ta đâu. Hôm nay ngươi sẽ phải đền tội, và sẽ phải nhường ngôi thiên hạ đệ nhất cao thủ cho Trần Hạo Nam này đấy.

Hoàng Cơ Minh cười gằn, nói:

- Mẹ cái thằng này, mày đùa dai quá đấy, để tao xem lá gan mày lớn bao nhiêu?

1 lần nữa, lão giơ súng nhằm giữa đầu Nam và “Đoàng!”

Nhưng, 1 lần nữa, 1 tiếng “Chát” khô khốc vang lên. Lần này thì Hoàng Cơ Minh nhìn rõ, 1 vật gì đó từ vũ khí kỳ lạ của Trần Hạo Nam bay ra với tốc độ và sức mạnh không kém gì vũ khí của mình. Kinh hoàng hơn, nó bay ra không phải để giết mình, mà để cản viên đạn của mình, với độ chính xác đến từng milimet.

Hoàng Cơ Minh khiếp sợ, chân đứng không vững, lảo đảo thoái lui từng bước, miệng lắp bắp:

- Ngươi… Ngươi…

Trần Hạo Nam ngửa mặt lên trời, nói:

- Cha, mẹ, các anh chị em có linh thiêng, thì hôm nay, xin hãy về đây xem con đòi lại công bằng cho mọi người.

Rồi chàng từ từ, từng bước 1 tiến đến trước mặt lão đại ma đầu.

- Ngươi còn muốn nói gì nữa không?

Hoàng Cơ Minh kinh hãi đến tột độ, ngã bệt xuống sàn nhà, bò giật lùi đến chân tường, run rẩy giơ súng lên, hết nhìn khẩu súng rồi lại nhìn Nam, với vẻ mặt thất vọng cùng cực, sau cùng lão giương nòng, nhằm giữa đầu Nam lần chót.

- Đoàng!

Viên đạn bay ra khỏi nòng, đi được nửa đường, cũng như những lần trước, lại bị 1 vật gì đó cản lại. Nhưng lần này khác hơn, vật đó không chỉ cản viên đạn, mà còn đẩy nó đi giật lùi, ngược trở lại nòng súng, làm vỡ cả khẩu súng, và thoát ra, găm xuyên qua sọ Hoàng Cơ Minh, sau cùng nó còn đủ sức làm thủng bức tường phía sau, xuyên thẳng xuống đất, không rõ bao nhiêu mét nữa.

Hoàng Cơ Minh chết mà không nhắm mắt.

Đó chính là 2 tuyệt kỹ “Xâu táo đại thiên pháp” và “Tay không quật ngã trực thăng UH-1 thần công” của 2 quái nhân K-pa Kơ-lơng và Bùi Minh Kiểm mà ta đã biết, đã được dung hòa làm 1 trong con người Trần Hạo Nam vậy.

Cũng như mọi bộ phim chưởng chúng ta từng xem, khi nhân vật chính giải quyết xong đám ma giáo thì mới thấy các cơ quan chức năng xuất hiện. Lần này cũng vậy, khi cộng sản Việt Nam đánh vào đến hang ổ, thì toàn bộ thủ hạ và cả Hoàng Cơ Minh đều đã chết từ lâu. Mùi máu tanh bốc lên lợm giọng, cùng ruồi muỗi bay tựa trực thăng. CSVN không tốn viên đạn nào, và sau đó tin tức Hoàng Cơ Minh cùng đồng bọn đã bị CSVN giết tràn ngập các mặt báo trong nước và hải ngoại.

Đó gọi là

Anh hùng khi đã ra tay
Trời kia cũng chuyển, đất này cũng tan
Huống chi 1 đại ma bang
Gây ngàn tội ác còn màng ai thương
Bây giờ giống lưỡi không xương
Có còn ngoắt ngoéo trăm đường nữa chăng?

Còn Trần Hạo Nam, người anh hùng đích thực của chúng ta nay ở đâu, làm gì, vợ con và bồ bịch ra sao, đợi hồi sau kể tiếp.

Các comments phản hồi trên facebook.

https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=1023015281051295&id=100000284971370