Thứ Tư, 14 tháng 10, 2015

Việt Nam, Mỹ, con và bố

Con:
- Bố ạ, bọn Mỹ sắp đem quân đánh nước ta, con đi lính chiến đấu bảo vệ lãnh thổ.
Bố:
- Mày thì có lãnh thổ gì mà bảo vệ, nhà đất đắt thế mày làm đến đời nào mới mua được, mà có mua được thì cũng vẫn là của nhà nước chứ chả phải của mày, mày chờ đến lúc mày có lãnh thổ đi đã hẵng lo bảo vệ.
Con:
- Nhưng mà để Mỹ nó chiếm nước ta thì ta mất chủ quyền.
Bố:
- Chúng mày vẫn thích xuất ngoại đấy thôi, mất chủ quyền thì thành người Mỹ luôn, không thích à?
Con:
- Nhưng mà nó chiếm nước ta thì chúng ta thành công dân hạng hai.
Bố:
- Nước Mỹ nó dân chủ, hợp chủng quốc mà, màu da, hạng nhất hạng 2 cái gì?
Con:
- Nhưng mà con vẫn cần chiến đấu bảo vệ nhà nước.
Bố:
- Mày định bảo vệ ai? Sở thuế? Sở nhà đất? Thương mại, điện nước? Mày mà muốn bảo vệ cái bọn đó, tao giết mày trước!
--- Sưu tầm ---

Thứ Tư, 7 tháng 10, 2015

Ca ngợi anh Tám Văn Lê

Năm đó, anh Tám là một chú bé loắt choắt, bưng sề đậu phọng hay đậu nành hay đậu Hà Lan gì đó không biết, đi bán loanh quanh Sài Gòn. Bọn Mỹ Nguỵ ác ôn kềm kẹp, chúng cai trị kiểu gì mà để những trẻ thơ như anh Tám lớp thì bán đậu, lớp thì bán bánh bèo, lớp thì đánh giày, long nhong khắp nơi.

Bọn chúng còn tuyên truyền không biết bằng cách nào, mà con nít cứ gặp lính Mỹ là reo hò chạy theo nói "ok salem, ok salem" để rồi được cho kẹo cho bánh trái, trúng mánh còn được chai coca. Anh Tám thèm chảy dãi, thèm lắm nhưng mà anh cóc cần, vì anh đã giác cmn ngộ lý tưởng kách mệnh, đói xanh xương nhưng cứ mơ gặp bác dài râu đẹp lão. Anh mường tượng cảnh được gặp bác là anh sướng rơn, mặc dù bác cũng già ngang cỡ ông nội của anh, nhưng cứ kêu bằng bác, tại sao lại là "bác", anh cũng hông biết, mà gặp bác rồi làm gì, anh cũng chẳng biết luôn, có lẽ bác sẽ cho anh cái gì đó quý quý, hoặc nói các chú lính chì giúp anh bán được nhiều đậu hơn, cuộc đời anh sẽ sang trang mới, chắc chắn là thế.

Mỗi tuần, anh Tám đi lên Củ Chi để được ban tuyên giáo dạy một ngày. Chương trình để rèn luyện những siêu nhân, hết sức phong phú đa dạng, nhiều option để chọn lựa khiến anh hoa cả mắt: nào là ôm bom ba càng đánh xe tăng địch, nào là lấy thân mình lấp lỗ châu mai, nào là lấy bụng đậy thùng xe tăng quăng lựu đạn, nào là lấy thân mình chèn pháo, ném lựu đạn giữa chợ, đặt bom trên xe đò chở khách... Tuy nhiên, anh thích chơi lửa và thích mùi thịt nướng, ghét giả dối và yêu màu tím thuỷ chung, nên anh quyết định chọn giáo trình 'Làm sao tự thiêu mà chạy được 50m?' để luyện tập.

Huấn luyện viên của anh là một chú lính dày dạn kinh nghiệm, luôn quán triệt chỉ thị trên giao, có tinh thần nồng nàn yêu nước và căm thù giặc. Mỗi buổi, chú sẽ quấn vải mùng vào bắp tay hoặc bắp chân hoặc bụng của anh Tám, rồi đổ xăng ướt đẫm và châm lửa. Anh Tám sẽ vừa chạy vượt chướng ngại vật vừa tìm thùng phuy xăng giấu đâu đó mà châm lửa từ người của anh sang, sau đó nướng chín con khô mực đem theo sẵn, thì bài học sẽ hoàn thành.

Tuy có đau đôi chút về thân xác nhưng mỗi khi mường tượng ra cảnh được thành thiếu nhi anh dũng và được gặp bác là anh ngây ngất, cảm giác như liều morphin xoa dịu mọi thứ đau đớn.


Mới được huấn luyện mấy tuần, nhưng nhờ sự thông minh tài trí của người chiến sĩ cách mạng cộng sản đỉnh cao trí tuệ loài người, cộng với sự nghiêm khắc nhưng đầy tình thương bao la của người thầy là chú lính chì, anh Tám đã có thể vừa trùm mền tẩm xăng vừa hút thuốc, vừa quấn vải mùng ướt đẫm xăng quanh người vừa nướng khô cá đuối, và hơn hết, vừa thành cây đuốc sống vừa vô địch chạy việt dã. Những bạn học của anh như anh Lan Chính Cù, chị Sáu Thị Võ, anh Tương Trung Lê... đều thán phục sát đất và gọi anh là "anh Tám siêu nhơn".

Một bữa nọ, học đã thành tài, anh Tám thấy trong mình như có nội lực phi thường, nhìn mấy thằng Mỹ Nguỵ, anh Tám nghĩ mình chỉ cần hai ngón tay bóp một cái là giết được chúng như bóp bể đít mấy con kiến. Anh Tám quyết định sẽ tìm dịp để thử nội công của mình. Nhưng hễ làm, là phải làm sao cho nó hoành tráng và tạo được tiếng vang. Như bạn Sáu Thị Võ thì ném mẹ một thúng lựu đạn ngoài chợ sáng đương đông nhằm giết tên tỉnh trưởng đang dắt vợ con đi chợ, làm bị thương tên tỉnh trưởng tàn ác và làm chết một vô số các bà đi chợ, các mẹ bán rau, các chú bán thịt, các em bé bán bánh cam, các bà già ăn trầu ngoáy... đại khái là dân thường, vì cách mạng hy sinh anh dũng cũng đáng. Anh Tám không thích nhìn thấy máu, anh sẽ làm đúng với ngành học của mình: lửa! Anh Tám dự định, sẽ từ Bình Chánh, tẩm xăng châm lửa vào mình rồi chạy dài ra tới Bình Thạnh, vừa chạy vừa hô "đả đảo đế quốc Mỹ, đả đảo cộng hoà, đả đảo Mỹ Nguỵ ác ôn", sau đó anh sẽ ở Bình Thạnh nghỉ một lát rồi từ đó chạy thẳng ra tổng kho Long Bình và chạy vào kho bom để dùng lửa trên mình hơ nóng cho bom nổ, chờ cho bom gần nổ thì anh sẽ rút êm về Củ Chi dưỡng sức. Tại Củ Chi các chú sẽ khen anh là thiếu nhi anh dũng, sẽ tặng anh huân chương, sẽ cho anh vé đi thăm bác và đặc biệt sẽ mua ủng hộ anh hết sề đậu. Chưa hết, anh hùng Núp sẽ tiếp tục huấn luyện cho anh để anh không còn phải trực tiếp đương đầu với địch, bài huấn luyện sẽ là xúi các em bé nhi đồng khác làm siu nhơn như anh đã từng. Ôi nghĩ tới thôi là nó sướng râm ran mình mẩy.

Chiều hôm đó, anh bưng sề đậu bán được một mớ, vừa đủ mua hai lít xăng, anh liền hí hửng chạy xuống Bình Chánh bằng xe hăng cải, rồi đổ hết hai lít xăng lên mình và châm lửa. Anh trở thành một ngọn đuốc sống, và bắt đầu vừa chạy vừa la vừa bưng sề đậu. Trên xa lộ, xe hơi mu rùa, xe laDalat, đủ thứ xe bốn bánh chạy nối đuôi, một vài chiếc vespa hai bánh lạc lõng của bọn nhà nghèo. Anh Tám ngó coi bộ sắp tới giờ cao điểm, chắc sẽ có nhiều người chú ý, trong lòng anh rất vui sướng. Anh tăng tốc, chạy thẳng lên mui xe hơi, chạy chuyền từ xe này qua xe khác thật điệu nghệ, cố giậm rầm rầm cho người ta chú ý. Xe cộ bắt đầu ùn tắc, tiếng kèn xe "tin tin", người ta nhìn anh đầy ngưỡng mộ, cảm giác làm siêu anh hùng thật là phê. Tuy nhiên, sự tính toán của anh có chút không khớp thực tế, hai lít xăng chỉ cháy một lát là hết, khi anh vừa tới được xa cảng miền Tây. Trên mình anh khói bốc nghi ngút, vài sợi chỉ trên bộ quần áo của anh bị cháy xém. Anh bèn tới gặp các chú tài xế lái xe, lấy điều chân lý cách mạng mà tỉ tê khuyên nhủ, liền giác ngộ được rất nhiều người, chỉ một lát, anh Tám đã quyên góp được hơn mười lít xăng, có người còn tặng anh luôn cái can đựng xăng, nói là ủng hộ đồng chí Tám làm cách mạng, nghĩa nước tình dân đậm đà làm anh Tám vô cùng xúc động và muốn khóc. Anh Tám thấy mình cần phải làm nhiều hơn nữa, chứ không thể một lèo chạy thẳng đường ra Bình Thạnh, phải chạy khắp nơi trong Sài Gòn cho bà con dân lành biết sự ác ôn của Mỹ Nguỵ, cho các anh chị biệt động biết sự dũng mãnh của đàn em, và cho thấy bọn quân cảnh Nguỵ bất lực thế nào trước sự quả cảm của anh Tám.

Anh Tám càng chạy càng hăng, tiếng anh hô đả đảo rền vang như sấm. Xe cứu hoả rượt theo anh toan xịt nước, liền bị bà con nằm lăn dưới lộ cản lại không cho chúng đến gần, bà con muốn thấy anh chết vì lý tưởng, lâu rồi họ không thấy có chuyện gì xứng tầm tin nóng sốt dẻo. Anh Tám chạy loanh quanh trong quận V, bọn quân cảnh nhìn thấy anh đều co cẳng chạy trốn. Anh Tám chạy lên quận I, bọn phóng viên ngoại quốc há hốc mồm nhìn quên cả chụp hình. Anh Tám mệt, lửa lại sắp tắt vì hết xăng. Tức mình, anh chạy quanh nhìn thấy cái chỗ bán xăng lẻ trong chai của một bà già, không đúng, phải gọi là mụ Nguỵ cái, liền chạy tới cướp một chai xăng mà tu ừng ực ừng ực đầy khoái trá, đến nỗi đàm trong cổ anh khạc ra cũng phựt cháy lửa xèo xèo. Bỗng anh đổi ý không ra Long Bình nữa, vì kho xăng Thị Nghè hiện ra trước mắt. Anh liền liều mình chạy tới đó, anh muốn tắm trong thùng xăng! Nhân viên bảo vệ kho xăng nhìn thấy anh liền sợ vãi đái trong quần, có đứa ngất xỉu, có đứa vỡ mật mà chết tươi. Anh Tám tự mở vòi xăng bơm vào miệng mình, uống cho đến bụng căng ra, rồi cũng vòi xăng đó, anh xịt ra tắm táp cho sảng khoái, xăng xịt tới đâu lửa bùng tới đó.

Sau đó, anh nhớ lại gần đó còn có kho đạn, mấy thằng lính Mỹ Nguỵ thường mua đậu của anh. Bọn chó chết dùng tiền bẩn thỉu để mua, chắc chắn là có ý hạ nhục anh! Anh căm hờn bọn chúng! Nghĩ tới đó, anh liền chạy như bay tới chỗ kho đạn. Từ xa, bọn lính Mỹ Nguỵ nhìn thấy một ngọn lửa đang hừng hừng tiến tới, tên nào tên nấy đều thất kinh hồn vía vì tưởng ma đuốc. Không ngờ, đó là ngọn đuốc sống Tám Văn Lê, người bán đậu! Bọn chúng sợ hãi quỳ lạy anh như sư quốc doanh cúng oản, anh Tám đứng hùng dũng như vị thần, chỉ mặt từng đứa mắng nhiếc thậm tệ, rồi anh hô "cộng sản muôn năm" và lôi đầu từng tên mà xán cho vài bợp tai, anh tán mạnh đến có đứa gãy răng kêu khóc, song vẫn không làm anh nguôi giận, và sự nhân đạo của cách mạng không dành cho chúng, chú lính chì hay dạy thế. Anh Tám vẫn cháy hừng hừng, chỉ thẳng vào mặt bọn Nguỵ và ép chúng lấy chìa khoá mở cửa kho đạn. Tên thủ kho run lập cập bò tới tra chìa khoá, anh Tám chống nạnh theo dõi.

Cửa mở toang, anh Tám lại hoa mắt với muôn ngàn thùng sắt, cái nào như cái nấy. Anh lại bắt chúng mở hết nắp các thùng đạn ra rồi chỉ cho anh cái nào là đạn súng máy, cái nào là đạn đại bác. Xong đâu đấy, anh đuổi hết bọn chúng ra ngoài rồi đóng cửa cố thủ, lúc này người anh vẫn cháy phừng phừng. Anh thấy hy sinh như thế này là quá vô ích, nên anh lục tìm trong kho đạn được một tờ giấy canson khổ lớn và một cây viết trung cộng đầy mực, cùng các thứ compa thước kẻ. Anh vẽ lại sơ đồ các thứ vũ khí tối tân của bọn Mỹ Nguỵ. Tuy trong kho đã tắt hết đèn đuốc nhưng tư người anh vẫn toả ra ánh sáng chan hoà.

Sau khi vẽ xong, lửa trên mình anh cũng vừa tắt. Anh biết bọn Mỹ Nguỵ bên ngoài đã bỏ chạy hết từ lâu nên cứ ung dung mở cửa đi ra sau khi kịp kích hoạt một trái bom hẹn giờ. Sau đó, anh bình tĩnh vượt qua rất nhiều trạm kiểm soát của địch và về Củ Chi an toàn với bản vẽ vũ khí trên tay, hội ngộ với các anh hùng Núp. Từ đó, anh trở thành huyền thoại của phong trào chống Mỹ Nguỵ cứu nước, nhưng tính anh không thích phô trương nên không xuất hiện, thành ra người ta tưởng anh đã chết trong kho xăng hoặc kho đạn.

Chuyện kể rằng anh và chị Võ Thị Sáu đã được ra thăm bác. Sau đó chị Sáu có mang, hai người kết hôn và sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi.

Nguồn: Page Triết Học Đường Phố

Thứ Sáu, 18 tháng 9, 2015

Nhặt sạn trong học thuyết Marx (Vol 11)

(Trích tuyên ngôn ĐCS) Những nhà tiểu công nghiệp, tiểu thương nghiệp và người thực lợi nhỏ, thợ thủ công và nông dân là những tầng lớp dưới của tầng lớp trung đẳng xa kia, đều bị rơi xuống hàng ngũ giai cấp vô sản, một phần vì số vốn ít ỏi của họ không đủ cho phép họ quản lý những xí nghiệp, nên họ bị sự cạnh tranh của bọn tư bản hơn đánh bại, một phần vì sự khéo léo nhà nghề của họ bị những phương pháp sản xuất mới làm giảm giá trị đi. Thành thử giai cấp vô sản được tuyển mộ trong tất cả các giai cấp của dân cư. (Hết trích).

Thực tế đã trả lời không hoàn toàn như vậy, và link đã dẫn là 1 ví dụ.

http://kinhdoanh.vnexpress.net/tin-tuc/quoc-te/de-che-ty-usd-tu-thoi-son-moi-3032099.html

Ở đời, vốn dĩ ngu nhiều hơn khôn, thế nên có thể có 1 số đông những người ngu đã phải tuân theo quy luật mà tuyên ngôn chỉ ra. Nhưng đâu đó vẫn có những cá nhân xuất sắc không tuân theo điều ấy.

Không chỉ là trong lĩnh vực mỹ phẩm mà cả những lĩnh vực cần vốn lớn như CNTT là rõ nhất. Apple, HP, Dell... đều là những ví dụ như thế.

Facebook chúng ta đang dùng, cũng là 1 ví du tiêu biểu, khi nó được lập ra bởi 1 thằng sinh viên, và giờ thì trở thành 1 đại gia trong làng công nghệ.

1 cậu bạn của mình, hồi xưa nói chuyện với Trí Thức Cộng Sản, nay là Lê Quang Trung. Cậu bạn mình nói rằng sau này sẽ lập doanh nghiệp, LQT nói lập doanh nghiep ra bị mấy thang tu bản lớn nó bóp chết ngay.

Nói như vậy là có nghĩa ai khởi nghiệp cũng cầm chắc thất bai 100% rồi.

1 ví dụ ngay tại Việt nam, là Vina Cafe đã có từ lâu và thống trị thị trường Cafe Việt nam. Trong khi Đặng Lê Nguyên Vũ chỉ là 1 tay trên răng dưới dái, nhưng nay nhìn hệ thống Cafe Trung nguyên, tất cả đều phải nghĩ khác.


Tóm lại, là sống hay chết, chủ yếu do chính mình thôi.

Các comments phản hồi trên facebook.

https://www.facebook.com/cuuchithanphim/posts/1423874611166535?pnref=story

Truyện ngắn: Chính trị là bẩn thỉu. Tác giả: Hoàng Tuấn Ngọc.

Hắn mở mắt ra nhìn xung quanh. Toàn thân đau nhức mệt mỏi. Hắn đã nằm trên giường bệnh này mấy tháng rồi, và hắn biết thời gian trên dương thế của hắn chẳng còn lại bao nhiêu.

- Đám tụi bay lui hết ra ngoài cho ta!

Mấy tên ngự lâm quân lặng lẽ nhìn hắn, không phản ứng gì.

Hắn đưa mắt nhìn vị sư phụ bao năm hắn tôn kính, uể oải nói:

- Thầy Hạnh. Con bây giờ vẫn còn là vua phải không?

Vị sư phụ già quắc thước trong bộ y phục sư chùa màu trắng tinh khôi bước lại bên giường bệnh, ngồi xuống cạnh hắn, âu yếm nhìn hắn rồi dịu dàng cất tiếng:

- Đĩnh nhi. Con cũng biết trong đám học trò của ta, ta yêu thương con nhất. Ta biết con có chuyện muốn nói với ta.

Ông phẩy tay với đám ngự lâm quân:

- Các ngươi ra ngoài hết cho ta! Ta muốn nói chuyện riêng với Đĩnh nhi.

Đám ngự lâm quân nghe lệnh lục tục ra ngoài.

Một phút yên lặng nặng nề trong phòng bệnh. Vị sư phụ rốt cục lên tiếng:

- Đĩnh nhi. Ta biết con có nhiều chuyện muốn hỏi ta. Thời gian của con còn lại không nhiều. Ta hứa sẽ trả lời trung thực hết tất cả các câu hỏi trong lòng con... trước khi con ra đi... vĩnh viễn. Ta muốn con... an lòng nhắm mắt.

Hắn thở dài buồn. Hắn đã đoán biết gần hết các câu trả lời hắn muốn hỏi trước khi xa lìa trần thế. Chỉ là hắn lại muốn trước khi chết được nghe chính vị sư phụ tôn kính của hắn xác nhận. Dù sao hắn vẫn còn một số điểm uẩn khúc, mơ hồ. Hắn nhìn sư phụ hồi lâu rồi nói:

- Thầy Hạnh. Thầy biết rõ âm mưu Uẩn huynh hại con?

Vị sư phụ lặng lẽ gật đầu.

Hắn lại hỏi:

- Uẩn huynh hại con bằng cách nào vậy? Một thân võ công thầy truyền dạy cho con giờ đã mất hết rồi. Con cách cái chết cũng chẳng bao xa nữa. Con không biết Uẩn huynh hạ thủ hại con thế nào, hại con lúc nào. Thật là lợi hại!

Vị sư phụ đáp:

- Đó là một loại độc dược không màu sắc, không mùi vị. Kẻ đầu độc con là gã đầu bếp ngự thiện tin cẩn ở ngay bên cạnh con. Hắn đã âm thầm đầu độc con, mỗi ngày một ít, bắt đầu từ cách đây nửa năm khi con tiếp phái bộ Tống triều.

Ông ngừng lại một lát rồi nói tiếp:

- Độc dược này không bộc phát ngay mà phá cơ thể từ từ. Ba tháng đầu còn chưa thấy gì nhưng các bộ phận cơ thể bị phá hủy dần. Sáu tháng sau thì lục phủ ngũ tạng đã bị phá nát, có thần y cũng chỉ lắc đầu bó tay, vô phương cứu chữa.

Rồi ông thở dài nói:

- Chính trị nó là như thế đấy, con ạ. Đĩnh nhi, năm năm qua con tại vị trên ngai vàng nhưng con có phút nào được yên hưởng thái bình? Con dẫn quân đánh đông dẹp bắc, ổn định giang sơn, thống nhất xã tắc, tạo phúc cho muôn dân. Trước khi con cầm quyền bính, xã tắc này chia năm xẻ bảy. Võ công ta dạy con giúp con thành một chiến tướng bất bại trên chiến trường. Nhưng chính trị ta dạy con, con lại không để ý, dẫn tới cái di hại hậu quả ngày hôm nay. Ta đã từng bảo con, ta lợi hại nhất không phải là võ công, mà là... chính trị. Và ta vốn là con người của... chính trị.

Hắn không cảm thấy hứng thú nghe sư phụ giảng giải. Hắn ngắt lời sư phụ, hỏi:

- Độc dược này có phải sư phụ điều chế ra? Khả năng dược học này chỉ có thầy mà thôi. Uẩn huynh không thể làm được.

Vị sự phụ lặng lẽ gật đầu. Hắn cảm thấy uể oải chán nản. Hắn muốn đưa tay lên che mặt, nhưng không đủ sức. Sức mạnh oai hùng của vị đệ nhất võ tướng, đệ nhất quân vương ngày nào đã từ lâu rời thân thể hắn. Hắn nhìn sư phụ bảo:

- Thầy gọi đó là chính trị. Nhưng với con, đó là những kế sách, âm mưu, thủ đoạn thâm độc, hèn hạ, bỉ ổi, không xứng đáng với một bậc quân vương.

Vị sư phụ lắc đầu nói:

- Đĩnh nhi. Con trong sáng quá. Làm quân vương giỏi phải là con người biết làm chính trị. Ta đã từng dạy con, thực chất người làm chính trị và kỹ nữ vốn không khác gì nhau. Kỹ nữ chỉ biết có tiền. Người làm chính trị chỉ biết có quyền. Kỹ viện là nơi kỹ nữ thi thố những thủ đoạn hạ đẳng đê tiện cấp thấp để moi tiền khách làng chơi. Chính trường là nơi người làm chính trị thi thố những thủ đoạn hạ đẳng đê tiện cấp cao để tranh giành quyền lợi, địa vị. Hai nơi đó không bao giờ có niềm tin, tình yêu, đạo đức... Hai nơi đó... dơ bẩn không khác gì nhau. Và muốn thành công ở hai nơi đó, con người phải không được từ một thủ đoạn nào có lợi. Đã làm chính trị thì đạo đức, danh dự, tình bạn, tình yêu... tất thảy chỉ là những thứ... treo trên cửa miệng... để lừa đảo, mị hoặc dân lành mà thôi.

Hắn thở dài. Hắn lúc trước cảm thấy, giờ thì đã nhìn thấy rõ. Đã quá trễ, nhưng hắn không cảm thấy hối tiếc. Con người hắn là như thế. Bùi ngùi một lát, hắn hỏi:

- Thầy Hạnh. Chắc thầy vẫn giận con việc một năm trước con đã sai người róc mía trên đầu Nhan huynh?

Vị sư phụ lập tức lắc đầu:

- Không bao giờ. Thằng Nhan là một đứa bất tài và phản phúc. Nó không bén được cái gót chân của con hay Uẩn nhi. Nó căn bản không xứng là học trò ta. Nó khoác áo cửa Phật mà uống rượu, ăn thịt, đánh người, chơi kỹ nữ... không gì không làm. Nó âm mưu hại con không thành, con không ngũ mã phân thây hắn xuống là quá nể mặt ta, nể tình sư huynh đệ rồi.

Ông nhìn hắn một lúc, rồi nói tiếp:

- Chính con không nằm trong cửa Phật nhưng mới là người có Phật tâm. Con chinh chiến dẹp loạn xong, nhún mình tiếp sứ Tống, chủ động phái sứ thần sang Tống triều thỉnh Phật kinh về an dân trị nước. Cũng vì con lo cho dân cho nước, lo cho Phật sự, sơ tâm không đề phòng thủ đoạn tiểu nhân hèn hạ nên mới mắc độc thủ ám toán của... của Uẩn nhi.

Hắn gật đầu. Việc này thì hắn biết rõ. Những năm hắn dẫn quân chinh chiến bên ngoài, quyền nội chính tại kinh đô Hoa Lư hắn giao lại toàn bộ cho vị sư huynh tài năng mẫn cán. Hắn không ngờ vị sư huynh hắn một lòng tín nhiệm ấy đã âm thầm xây dựng vây cánh, ngầm giăng lên một cái bẫy cho hắn. Để tới khi hắn bị hạ độc thủ, ngay đám ngự lâm quân cận vệ thân cận bên mình giờ cũng thành người của sư huynh, không buồn nghe lệnh hắn, dù rằng hắn vẫn còn là vị quân vương của đất nước này trên danh nghĩa.

- Thầy Hạnh. Khi con nhuốm bệnh, chỉ lo cho việc nước mà phải cố gắng thiết triều dù đang trên giường bệnh. Cái đó ai ai cũng biết. Tại sao bên ngoài đồn đại con sa đọa tới mức... dựng lên cho con cái tên Lê Ngọa Triều?

Vị sư phụ bật cười:

- Đĩnh nhi. Chính trị nó bẩn thỉu thế đấy. Người dựng cái tên Lê Ngọa Triều ấy cho con chính là sư huynh con. Uẩn nhi nó học ta, nhưng nó còn... lợi hại hơn ta gấp vạn lần.

Vị sư phụ tránh ánh mắt dò xét của hắn, giải thích tiếp:

- Con đi chinh chiến bao năm, những người thân cận quanh con... được gì? Người ta vô chính trường vì danh vì lợi. Con không mang lại danh lợi gì cho họ hết. Con muốn mang lợi ích tới cho muôn dân, mà muôn dân thì... ngu dốt... và thực sự những người quanh con chả ai quan tâm tới họ hết. Mỗi người chỉ vì chính mình mà thôi. Uẩn nhi thắng con vì nó hiểu được điều này.

Ông quay lại nhìn hắn:

- Con cũng biết lũ văn nô trong triều đầy dẫy. Con thường ngày coi thường bọn chúng. Nhưng con không nhìn thấy sự lợi hại của bọn chúng, cái lũ văn nô đó. Lúc con chinh chiến bên ngoài, Uẩn nhi đã lập ra một hệ thống... tuyên giáo, khống chế toàn bộ lũ văn nô. Chỉ cần Uẩn nhi ném cho đám nô văn đó một vài khúc xương, chúng sẽ vung bút múa lên bất cứ những gì Uẩn nhi muốn. Một vài năm nữa, chúng sẽ biến Uẩn nhi thành một dạng thần nhân trong mắt đám dân đen ngu dốt. Cái kế hoạch thiên đô về hạ lưu sông Hồng đầy tham vọng của con, Uẩn nhi sẽ tiếp bước. Không biết chừng lúc đó, tụi văn nô sẽ dựng thánh, sẽ tưởng tượng ra... một con rồng bay lên nhào lộn... Rồi chúng sẽ múa bút lừa mị dân đen ngu dốt... để rồi một ngày nào đó điều đó sẽ giúp Uẩn nhi thu dụng nhân tâm, dựng lên được một Thăng Long Thành hoành tráng... như tâm huyết của con. Ta nghĩ, chí ít thì... tâm huyết của con không mất đi, chỉ là... người thụ hưởng là một người khác. Chính trị nó là như thế, con ạ.

Hắn mỉm cười nhìn vào mắt sự phụ hỏi:

- Có phải thầy lập ra kế hoạch này không?

Vị sự phụ lại lặng lẽ gật đầu.

Hắn muốn cười lớn, cười ha hả vì cái ý tưởng con rồng bay lên nhào lộn hoành tráng ấy. Hắn thấy điều ấy vô cùng hài hước. Nhưng hắn yếu quá, muốn cười lớn mà cười không nổi nữa. Rồi hắn chợt thấy ngao ngán. Tất cả mọi việc đã sắp đặt sẵn. Hắn không thay đổi được gì nữa rồi.

- Thầy Hạnh. Thầy đứng sau tất cả các âm mưu của Uẩn huynh từ đầu, phải không?

Vị sư phụ không trả lời. Hắn hiểu sư phụ không phủ nhận. Hắn lại hỏi:

- Tại sao?

Vị sư phụ thở dài nói:

- Vì Uẩn nhi... nó thực sự... là con ta.

Hắn giật nảy mình. Mọi việc trở nên sáng sủa, rõ ràng hơn bao giờ hết. Vị quốc sư, người thầy tôn kính của hắn trước mặt hắn đây mới thực sự là chủ sự của mọi kế hoạch tiếm quyền đoạt vị sau lưng hắn.

Hắn ngẫm nghĩ một lúc rồi bảo:

- Thầy Hạnh. Con chỉ có một yêu cầu cuối cùng. Khi con chết, thầy bảo Uẩn huynh hãy chôn con lặng lẽ. Hãy xóa cái tên Lê Long Đĩnh trong lịch sử. Con để lại hết thảy cho Uẩn huynh mà không đòi hỏi điều gì khác.

Vị sư phụ lắc đầu:

- Không, con ạ. Khi con chết đi rồi, cái xác con vẫn còn giá trị. Người làm chính trị như Uẩn nhi sẽ không bao giờ bỏ qua, dù chỉ là một cái xác, khi nó còn giá trị lợi dụng.

Vị sư phụ lơ đãng nhìn ra cửa sổ, nói tiếp:

- Ta đã hứa trả lời tất cả các câu hỏi của con, để con an lòng trước khi chết. Uẩn nhi nó sẽ sai đám văn nô bồi bút... dựng lên một hình tượng mới hoàn toàn về con, một... Lê Ngọa Triều tàn bạo, khát máu và sa đọa. Cuộc chiến giữa con và Uẩn nhi, con đã là kẻ chiến bại. Cái giá phải trả cho kẻ chiến bại là như thế. Uẩn nhi nó sẽ làm thế. Nó sẽ dựng hình ảnh của nó... đối lập với con... một thần nhân... tạo phúc cho xã tắc, bá tánh. Đĩnh nhi, chính trị là như thế. Chính trị là thứ bẩn thỉu, vô cùng bẩn thỉu, bẩn thỉu nhất trong các thứ bẩn thỉu trên cõi đời này.

Hắn chán nản quay mặt đi chỗ khác. Hắn không muốn nhìn vị sư phụ bao năm hắn hằng tôn kính một chút nào nữa. Tuy nhiên, hắn lại tò mò. Hắn muốn hỏi một câu ngứa ngáy trong lòng nãy giờ mà chưa nói được ra. Cuối cùng, hắn cũng buộc miệng hỏi:

- Thầy Hạnh. Thầy từng nói với con, thầy là con người của chính trị. Thầy lại bảo chính trị là bẩn thỉu. Lẽ nào thầy cũng... bẩn thỉu như thế? Và... nếu vậy, thầy âm thầm lập kế hoạch từ đầu hại con, thầy... vì cái gì vậy? Chính thầy từng dạy con... người không vì mình, trời tru đất diệt. Thầy trong cửa Phật, thầy làm vậy... được gì cho mình?

Vị sư phụ bật cười:

- Uyển nhi lên làm vua. Không ai biết nó là con trai ta. Ta lại thân trong cửa Phật, nó không thể dựng ta, cha của nó, lên làm Thái Thượng Hoàng. Nhưng nó có thể làm... hơn thế.

Ông chợt cao hứng vung tay:

- Thái Thượng Hoàng? Thái Thượng Hoàng đã là cái gì? Nó... con trai ta... nó sẽ dựng ta thành... một vị thần. Một vị thần thật sự của cái xứ sở này. Nó sẽ dựng ta thành một... Vạn Hạnh Thần Sư... vạn đời lưu danh sử sách. Ta... Vạn Hạnh Thần Sư... thần ở trên mọi người... thần ở trên đời... thần của... vạn đời.

Vị sư phụ đang hưng phấn chợt nhìn thấy nụ cười nhếch mép nửa miệng của hắn. Ông cụt hứng dừng lại. Ông tự nhiên cảm thấy nói chuyện với gã học trò gần đất xa trời này không còn hứng thú nữa. Ông đứng dậy, bước ra khỏi cửa.

Hắn vẫn cười nửa miệng. Có lẽ hắn không còn đủ sức để cười cả miệng.

Dù quay lưng lại, nhưng vị sư phụ vẫn cảm thấy nụ cười nửa miệng của hắn, nụ cười không hề có nét gì bi thương cay đắng như ông nghĩ mà lại nhuốm màu lạnh lẽo khinh khi của gã học trò yêu. Thực lòng, trong vô số học trò xuất sắc ông, ông tán thưởng và thương yêu hắn nhất. Một tên học trò đa tài, hào hoa, dũng mãnh... một bản sao của vị Thập Đạo Tướng Quân năm nào. Nhưng ông phải làm những gì con người như ông cần làm. Ông không có lựa chọn nào khác.

Bước ra tới cửa, ông chợt quay lại. Ông nhìn hắn, một chút nuối tiếc hỏi:

- Thầy đi đây. Hình như con... còn có điều gì... muốn nói với thầy.

Hắn gật đầu đáp:

- Vâng.

Một sức mạnh từ đâu chợt kéo về trong cái cơ thể tàn tạ của hắn. Hắn đã có thể ngồi nhỏm dậy, nói:

- Thầy Hạnh. Thầy nhiều lần bảo thầy là hiện thân của chính trị. Vâng, con chỉ có một lời cuối muốn nói với thầy thế này.

Rồi, với tư thế ngồi thẳng ấy, hắn nhìn thẳng vô mắt ông thầy tôn kính, dõng dạc nói:

- Đ.m. chính trị! Đ.m. thầy!

Sài Gòn 2006
======
(P/S: Truyện biên gần 10 năm rồi, ý tưởng biên y chang như stt của Phong Minh Nguyen và cmt của Đức Nhật, nên post lại chia sẻ với ace. Truyện này mình cũng đã từng post trong BVM)



Thứ Năm, 17 tháng 9, 2015

Võ Nguyên Giáp vô công trong chiến thắng Điện Biên Phủ

Theo mình, thì đại tướng Võ Nguyên Giáp không có bất cứ công lao gì trong chiến thắng Điện Biên Phủ cả.
Các bạn, xin đừng vội giật mình. Facebook mình không bị hack, mình cũng không có ý câu likes. Mình vẫn là LNO thôi, nhưng đang phân tích 1 cách hết sức khoa học và biện chứng, bằng cách sử dụng học thuyết giá trị thặng dư của Marx.
Theo Marx, ta có công thức sau đây.
Giá thành = Chi phí cố định + tiền công + lãi (giá trị thặng dư).
Theo đó, giá trị sức lao động của công nhân bao gồm "Tiền công + lãi" đã được kết tinh trong hàng hóa, hoàn toàn thuộc về công nhân. Còn nhà tư bản, dù đã bỏ ra cả vốn, thời gian, tâm sức, tạo ra môi trường làm việc hoàn hảo cho công nhân, nhưng theo Marx, thì nhà tư bản không có phần trong đó. Việc nhà tư bản lấy đi 1 phần giá trị sức lao động của công nhân, ở đây là lãi, hay còn gọi là giá trị thặng dư, là bóc lột công nhân.
Từ đó mà suy, đại tướng Võ Nguyên Giáp đã bày ra đủ trò ở Điện Biên Phủ, nhưng chiến thắng Điện Biên Phủ hoàn toàn thuộc về những người lính tham gia chiến đấu, không tiếc máu xương, chứ đại tướng không có phần trong đó.
Đại tướng mà đòi chia phần, là bóc lột chiến công của những người lính.
Xin hết.
Các comments phản hồi trên facebook.
https://www.facebook.com/TheWindsOfCreation/posts/384737138382683?pnref=story

Thứ Hai, 14 tháng 9, 2015

Khả năng nói láo và mị dân...

... của HCM và đồng bọn thật ghê gớm...


Có thể chắc chắn, đa số dân VN bị cuốn vào cuộc chiến vì 2 lý do. 1 dân trí thấp, 2 vì sự lòe bịp, chứ chẳng vì giác ngộ cách mạng nào cả.

Xin bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.


Full, HD, không che:
https://www.facebook.com/nhatkyyeunuoc1/photos/a.551760078184077.148040.114731331886956/1202062839820461/?type=1

Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2015

Chạy trốn khỏi thiên đường

Hàng dài xe hơi của những người Đông Đức xếp hàng tại Schirnding biên giới Đông Đức với Tiệp Khắc ngày 5 tháng 11 năm 1989 để lên đường sang Tiệp Khắc, nơi họ sẽ đi qua Hungary sang Áo trước khi đi đến đích là Tây Đức. Việc các quốc gia Đông Âu dần mở cửa biên giới với các nước Tây Âu trong đó Hungary đã mở cửa biên giới với Áo tháng 8 năm 1989 đã mở đầu cho những cuộc vượt biên từ Đông sang Tây Âu. 4 ngày sau khi bức ảnh được chụp, bức tường Berlin sụp đổ chấm dứt sự chia cắt nước Đức.

Ảnh: Cơ quan tin tức Quốc gia Hà Lan (ANP)

Nguồn: Lịch sử hiện đại: Chiến tranh và cách mạng. Xin bấm vào hình để xem hình lớn hơn.