Chủ Nhật, 24 tháng 5, 2015

Vì sao Trung Quốc đánh Việt Nam năm 1979?

Khi đó, có người nói: chúng ta đánh nhau với người Việt Nam, hiện nay, những người hy sinh là liệt sĩ, sau khi quan hệ hai nước trở lại tốt đẹp, họ sẽ là gì? Tôi trả lời: "Vẫn là liệt sĩ!". Vì sao? Chúng ta phải nhìn nhận cuộc chiến này từ góc độ chính trị. Ý nghĩa của cuộc chiến này nằm bên ngoài cuộc chiến. Cuộc chiến này của đồng chí Đặng Tiểu Bình là đánh để hai người xem, một là Đảng Cộng sản Trung Quốc, hai là người Mỹ...

Về chính trị, cuộc chiến này không thể không đánh. Vì sao? Sau khi Đặng Tiểu Bình trở lại nắm quyền, chương trình cải cách mở cửa của Trung Quốc đã được ông vạch sẵn, muốn thực hiện chương trình này phải xác lập quyền lực tuyệt đối trong nội bộ Đảng. Phải đánh một trận... Muốn cải cách phải có quyền lực. Biện pháp xác định quyền lực nhanh nhất là gây chiến tranh... Quân Giải phóng ào ạt vượt qua biên giới vào ngày 17/2. Thứ hai là người Mỹ, ý nghĩa của việc này cũng rất lớn.

Liên Xô cũng tan rã. 10 năm trước đó, Đặng Tiểu Bình đã nhận ra vấn đề này, dùng chiến tranh để vạch rõ ranh giới với các nước xã hội chủ nghĩa. Đặng Tiểu Bình, thật là một kỳ tài! Vừa rồi, tôi nói gây ra cuộc chiến tranh này vì người Mỹ, chính là trả hận cho người Mỹ. Có bằng chứng không? Có đấy. Ngày hôm trước rời Nhà Trắng thì ngày hôm sau, Đặng Tiểu Bình bắt đầu đánh Việt Nam. Vì sao có thể giúp Mỹ hả giận? Bởi vì, người Mỹ vừa tháo chạy nhục nhã khỏi Việt Nam. Chúng ta sao lại giúp người Mỹ hả giận? Thực ra không phải vì Mỹ, mà là vì chúng ta, vì cải cách mở cửa. Trung Quốc không thể cải cách mở cửa mà không có viện trợ của các nước phương Tây, đứng đầu là Mỹ. Nhờ cuộc chiến này, Mỹ đã ồ ạt viện trợ kinh tế, kỹ thuật, khoa học kỹ thuật và cả viện trợ quân sự, tiền vốn cho Trung Quốc...

Cuộc chiến này đem lại cho Trung Quốc những gì? Đó là một lượng lớn thời gian, tiền bạc và kỹ thuật. Nhờ những yếu tố này, Trung Quốc tiếp tục đứng vững sau khi Liên Xô sụp đổ. Đây là thành công vĩ đại. Thậm chí có thể nói, bước đi đầu tiên của cải cách mở cửa Trung Quốc chính là từ cuộc chiến tranh này.


—Lưu Á Châu, Trung tướng Không Quân TQ

Thứ Năm, 14 tháng 5, 2015

Nước Mỹ ngày xưa, hôm nay, và mai sau...

Chuyện ngày xưa, khi nước Mỹ còn là tư bản.

Có hai anh em người Đức di cư sang Mỹ, đến New York vào năm 1845. Cuộc sống quá gian nan họ bàn bèn nhau tìm cách mưu sinh.

Hồi còn ở Đức người anh vốn có nghề làm dưa muối rất ngon, người em còn quá trẻ chưa biết làm gì. Người anh bảo: "chúng ta là người quê mùa, ở trong thành phố New York rộng lớn thế này rất khó sinh tồn, để anh đi Cali trồng cải và tiếp tục làm dưa muối."

Người em nghĩ bụng: "dù sao mình cũng chẳng có nghề gì, thôi đành liều ở lại New York, ban ngày làm thuê tối đi học". Anh học địa chất học và thuật luyện vàng.

Người anh đến một miền quê ở cali, giá đất ở đây rất rẻ nên anh mua một lô đất trồng cải bắp. Cải bắp lớn lên dùng làm dưa muối, anh rất chăm chỉ, hàng ngày trồng rau, muối dưa, nuôi được cả gia đình.

Bốn năm sau, người em tốt nghiệp đại học, đến cali thăm anh. Người anh hỏi: "Giờ trong tay chú đã có gì rồi?"

Người em đáp: "ngoài một mảnh bằng, em chẳng có gì khác."

Người anh nói: "Tôi thấy chú phải nên thực tế một chút, chịu khó làm việc, để tôi đưa chú đi thăm ruộng rau của tôi."

Người em đến ruộng rau, ngồi xuống xem rau, gạt đất dưới gốc rau và nhìn chăm chú vào đó hồi lâu rồi vào nhà lấy một cái chậu múc nước cho từng vốc đất vào rửa. Anh phát hiện dưới đáy chậu có những mạt vàng lấp lánh, kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn anh trai, anh reo lên: "anh ơi, anh biết không, anh đang trồng cải bắp trên một mỏ vàng đấy!"

Chúng ta cũng giống như người anh trong câu chuyện này, thường cứ thản nhiên đón nhận trật tự mà cuộc sống mang lại cho mình. Ngày qua ngày chúng ta dậy sớm, ngày làm, đêm ngủ. Người ta sống thế nào mình cũng sống thế ấy. Chúng ta nuôi gia đình bằng một nghề sở trường trong tay, với một cuộc sống rất yên ổn, chúng ta chưa bao giờ nhảy vọt ra khỏi hệ thống kinh nghiệm mà mình đang có để tự hỏi: "mình còn có thể chuyển sang một lối sống khác không, liệu mình có thể phát huy những kỷ năng mà mình đang có lên một tầm mức cao hơn không?"

Tầm nhìn của mỗi con người quyết định sự phán đoán của người đó đối với mọi sự vật và nó cũng có thể hoàn toàn thay đỗi số phận của một con người.

Chuyện ngày sau, khi nước Mỹ đã là XHCN.

Em: - Anh ơi, anh biết không, anh đang trồng cải bắp trên một mỏ vàng đấy! Chúng ta có thể kết hợp khai thác, sau đó cưa đôi, 50/50 nhé.

Anh: - Đất này là tao mua, mỏ vàng này hoàn toàn là của tao, 50/50 là thế đéo nào?

Em: - Không có... tao, cả đời mày cũng chỉ biết trồng cải muối dưa mà thôi, chứ biết nó là cái gì. Giờ tự nhiên được 50 lợi nhuận, đã không biết cám ơn tao thì chớ, chực cạn tàu ráo máng thế à?

Anh: - Nể mày là em tao, lại có công phát hiện, giờ cộng thêm công khai thác, chế biến nữa, cho mày 10%, đồng ý thì làm. Không thì phắn, đm tao ra gọi bọn làm thuê nó vào, trả nó 1% nó cũng làm nhé.

Em: - Ô, cái đm nhà ông! Tôi tưởng ông là anh tôi, thế nên mới nói cho ông biết. Chứ mà biết ông thuộc loại ml thế này, tôi vay tiền mua lại cả trang trại nhà ông với giá 0,01%, bằng với số tiền ông kiếm được trong 50 năm, sau đó mặc sức khai thác cmnr.

Anh: - Ha ha! Đừng nói 50 năm, ngay cả 500 năm thằng bố mày cũng đéo bán nhé.

Em: - Đm cái thể loại chó chết này, hôm nay bố mày thay... Trung Quốc hành đạo, quyết dạy cho mày 1 bài học...

Anh: - Hố hố! Có giỏi thì nhào vô kiếm ăn con!

Và thế là, cả 2 giở hết sở học lao vào nhau như 2 con thú. Thôi thì khỏi phải nói, tay chân va nhau bôm bốp, chỉ phong reo réo không trung, chưởng phong đụng độ ầm ầm, khiến cho cát bay, đá chạy, vườn nát, cải tan... Hàng xóm ai nấy đều kinh khiếp, nhà nhà đóng cửa không dám thò mặt ra xem, chứ đừng nói vào can vì sợ vạ lây.

- Bốp! Binh! Hự! Ặc! ~!@@#$%^&*()_++|...

Đúng lúc đó...

- Pằng! Pằng!

2 anh em giật nảy mình, vội vàng dừng tay, cùng ngoảnh mặt lại xem ai. Kẻ mới xuất hiện, không ai khác, chính là Trần đại nhân, tổng trấn xứ Cali, cùng với 1 bọn thuộc hạ đi cùng, tất cả đều mang sắc phục quan chức, uy phong lẫm liệt, súng ống đầy mình.

- Đây là nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa... Cali, đất đai, tài nguyên đều là của nhà nước, 2 cậu dám tự ý chiếm đoạt, đó là 1 tội. Nước có quốc pháp, 2 cậu đánh nhau giữa ban ngày ban mặt, không còn xem pháp luật ra gì, đó là 2 tội. Nhà có gia quy, 2 cậu là anh em cùng huyết thống, vậy mà anh không biết nhường, em không biết kính, nhảy vào đánh nhau, đó là 3 tội.

Bay đâu, niêm phong toàn bộ tài sản, đồng thời trói 2 tên này nhốt vào đại lao, đợi bản quan xét xử.

2 anh em hoảng sợ, thất thanh la lớn:

- Bẩm đại nhân, oan uổng quá, chúng tôi vô tội, đại nhân, xin người minh xét. Đại nhâââânnnnnn.......................

Trần đại nhân quát lớn:

- Câm mồm! Các ngươi tội trạng rành rành, lại còn lẻo mép. Các ngươi chực có ý nói bản quan năng lực kém, xử nhầm cho các ngươi ư? Bay đâu, bắt lấy, xử thêm tội vu khống, là tội thứ 4 nữa.

Bọn thuộc hạ dạ ran, đồng thời như hùm như sói lao vào, chớp mắt đã gô cổ cả 2, quẳng như quẳng lợn lên xe thùng bít kín, nổ máy chở đi mất dạng.

Đó gọi là

Bỗng chốc mỏ vàng đâu mất cả,
Một phen cay đắng bõ hay chưa?

Muốn biết số phận của 2 anh em nhà kia thế nào, và mỏ vàng cuối cùng thuộc về ai, đợi hồi sau gõ tiếp.

Lời bình của Giả Sung tiên sinh:

Gặp Nhà sản thì cả vườn và người về Ủy ban nhân dân tỉnh, phải nộp phạt 1 tỷ và sung công cái vườn, vì cái tội có vàng.

Thứ Tư, 22 tháng 4, 2015

VNDCCH, VNCH và 4 chữ NẾU

Status được gõ sau khi chặt chém bên nhà bạn LVK và nảy được vài ý, tạm cho là mới mẻ.

Trước khi đi vào nội dung chính, ta thừa nhận Pháp và Mỹ, tuy cùng là đế quốc, nhưng mục đích của 2 thằng này ở VN là khác nhau. Pháp khai thác tài nguyên, bóc lột sức người, tức rút tiền ra. Còn Mỹ ngăn cộng sản, và muốn ngăn thì phải bơm tiền vào, tức ngược chiều với Pháp.

1) Nếu VNDCCH không phát động cuộc chiến thống nhất, thì LX, TQ, 2 thằng to đầu, đều có tham vọng trở thành vua cộng sản, trước sau luôn không ưa nhau, sớm muộn vẫn sẽ đối đầu nhau.

Sự khác biệt ở chỗ, LX không bao giờ bắt tay với Mỹ, còn TQ thì có.

2) Nếu VNDCCH không phát động cuộc chiến thống nhất, thì do VNCH thuộc phe Mỹ, nên TQ đụng Hoàng Sa đồng nghĩa đối đầu với Mỹ. Ta biết thời điểm đó Mao ngán Mỹ thế nào, và sự đối đầu này sẽ không thể xảy ra, tức Hoàng Sa sẽ không mất.

3) Nếu VNDCCH không phát động cuộc chiến thống nhất, thì gần 2 triệu người ở cả 2 miền sẽ không chết, VN không phải chịu bom đạn tàn phá, không phải chịu di họa sau chiến tranh, không mất 21 năm đánh nhau, không phải chịu 19 năm cấm vận... v.v... Ta sẽ có 1 miền Nam có thể so sánh được với Hàn Quốc, 1 miền Bắc, dẫu có là trại súc vật 1 thời gian, nhưng do không phải đánh nhau, không bị thiệt hại gì, nên sau này theo TQ thay đổi cơ chế phát triển, vẫn cứ rất OK.

4) Nếu VNDCCH không phát động cuộc chiến thống nhất, thì miền Nam, do cùng phe với Mỹ, sẽ không trở thành kẻ thù của Polpot, sẽ không có chiến tranh Tây Nam, tức TQ sẽ không nổi điên, sẽ không "dạy cho VN 1 bài học", tức sẽ không có nốt chiến tranh biên giới phía Bắc, tức VN tránh được tất cả 3 cuộc chiến.

So với việc VN thống nhất và khoảng cách ngày 1 xa so với các nước, thì đó là 1 cái giá quá đắt, không đáng để hàng năm rầm rộ ăn mừng.

Tóm lại, đánh Pháp là đúng, nhưng đánh Mỹ không nên.

Mình biết status này đi ngược lại cảm xúc và suy nghĩ của nhiều người, chỉ có ý chia sẻ là chính. Các bạn có ý hay xin cứ gõ, nhưng hãy kiềm chế trong việc sử dụng từ ngữ nhé.

Link trao đổi facebook để các bạn có thể xem thêm.

https://www.facebook.com/TheWindsOfCreation/posts/340165192839878?pnref=story


Thứ Năm, 16 tháng 4, 2015

Nhặt sạn trong học thuyết Marx (Vol 10)

(Trích) Các nhà lý luận ở Việt Nam cũng như các nhà lý luận luật học Xô Viết cho rằng, pháp luật là hiện tượng xã hội tồn tại khách quan trong mọi xã hội có giai cấp.

Nguồn: http://moj.gov.vn/ct/tintuc/Pages/nghien-cuu-trao-doi.aspx?ItemID=4527

Bình luận của LNO:

Cộng sản mà Marx nói đến một xã hội không có giai cấp, không có nhà nước và không có áp bức.

Khối cộng sản muốn xây dựng XH theo hình mẫu này, tất yếu là không cần luật, là hiểu ĐÚNG ý Marx chứ không phải hiểu sai.

Suy ra các QG này, trong đó có VN, 1 thời đều không có trường luật. Sau này biết sai mới cho phục hồi lại.

Note được tạo nhờ sự góp ý của bạn Hoàng Tuca.

Link trao đổi trên facebook để các bạn xem thêm.

https://www.facebook.com/TheWindsOfCreation/posts/338237929699271


Chủ Nhật, 12 tháng 4, 2015

Nhặt sạn trong học thuyết Marx (Vol 9)

1) Hiện giờ, trên thế giới, có 2 hình thức sở hữu. Sở hữu tư bản tư nhân và sở hữu tư bản nhà nước.

Muốn phát triển được, thì cả 2 phải giống nhau ở 1 đặc điểm, là người lãnh đạo đều phải có tài và có tâm.

Tuy nhiên, trong thực tế, do đặc điểm sở hữu quy định, nên có sự khác biệt rất lớn về tốc độ và quy mô phát triển.

Sở hữu tư bản tư nhân, thì thặng dư thuộc về tư bản, dưới áp lực của cạnh tranh, họ luôn có trách nhiệm cao nhất trong việc cải thiện sản phẩm và mở rộng quy mô sản xuất. Còn sở hữu tư bản nhà nước, lấy kinh tế nhà nước làm chủ đạo (NEP của Lê-nin mà VN đang theo) rất dễ xảy ra tình trạng “Cha chung không ai khóc”, mà Vinashine là 1 trong những ví dụ hùng hồn.

Được 1 Đại Doanh Nhai như ở Trung Quốc là rất hiếm.

Với VN, mình bàn thêm vài câu. Bởi “Kinh tế quyết định chính trị”, nên việc lấy kinh tế NN đóng vai trò chủ đạo, mục đích không gì khác hơn là để đảm bảo cho sự lãnh đạo độc quyền của ĐCSVN. Do vậy khi nó làm ăn thua lỗ, NN phải bù lỗ cho nó. Chỉ đến khi không thể “chịu nổi nhiệt” mới phải giải tán.

Và cũng do “Kinh tế NN đóng vai trò chủ đạo” nên ở VN kinh tế tư nhân không được phép phát triển đến mức có thể so sánh với kinh tế NN. Nếu có những tài năng kiệt xuất như Gates, Jobs, Mark… v.v… xuất hiện ở VN, khi doanh nghiệp của họ đủ mạnh, sẽ bị chính quyền gây khó khăn bằng mọi thủ đoạn, cuối cùng là dập. Gates, Jobs, Mark… v.v… sẽ phải vào tù, còn doanh nghiệp sáp nhập vào NN.

Ngày xưa, Tăng Minh Phụng chính là ví dụ vậy.

Phần comments trên facebook cho những ai có nhu cầu xem thêm:

https://www.facebook.com/TheWindsOfCreation/posts/336719023184495?pnref=story

2) Ở status trên, mình có nói thế giới có 2 hình thức sở hữu. 1 là tư bản tư nhân, 2 là tư bản nhà nước (NEP của Lênin), và hình thức sở hữu thứ 2 này là để quá độ lên CNXH.

Hãy giả sử (giả sử thôi) sau này có CNXH và CNCS, thì vẫn có thể chắc chắn công nhân không thể làm bao nhiêu cầm về hết bấy nhiêu. Mà vẫn phải có trách nhiệm để lại 1 khoản, gọi là thặng dư, phục vụ cho việc nâng cao chất lượng và mở rộng quy mô sản xuất.

Thế nhưng, tư bản giữ thặng dư, với mục đích nâng cao chất lượng và mở rộng quy mô sản xuất thì là bóc lột, đáng phải làm cách mạng lật đổ. Còn tập thể giữ thặng dư, cũng với mục đích y hệt, thì lại không phải bóc lột, cần được hướng tới, và là tương lai của xã hội loài người.

Thế là thế nào?

Có phải đây chính là cục sạn lớn nhất, thậm chí nói là đá hộc cũng không sai, của học thuyết Mác Lê không?

Phần comments trên facebook cho những ai có nhu cầu xem thêm:

https://www.facebook.com/TheWindsOfCreation/posts/337067929816271?pnref=story

Status còn sơ sài, mang tính chất gợi ý là chính, các bạn có hứng thú và có ý hay, xin hãy comment chia sẻ nhé. Thanks. :D

Thứ Tư, 8 tháng 4, 2015

Nga, Trung, Mỹ và Việt Nam

Các bạn kích vào hình để xem ảnh lớn nhé.

Thực tế quả có vậy thật. Nhìn đi nhìn lại, không nhận ra nổi xưa giờ có nước nào theo Nga mà khá cả. Mới nhất, Ukraine là sân sau, là vùng đệm, là môi hở răng lạnh của Nga cũng chẳng nhờ được gì. Chứ mà nhờ được, thì Mỹ và phương Tây đã không có cơ hội.

Cá nhân mình đánh giá cao Putin, nhưng cao ở cái chí, chứ không ở cái tài.

Muốn Nga trở lại ngôi vị bá chủ, không những bản thân mạnh, mà còn phải có nhiều đồng minh. Phải giúp đỡ được đồng minh trở nên hùng mạnh, đó mới là cách củng cố mối quan hệ tốt nhất, chứ không chỉ nắm đồng minh bằng cái chính phủ do mình dựng nên và chi phối.

Đằng này không giúp được, mà lại muốn Nga đơn thương độc mã đối đầu với cả đám hổ báo, thì thành công mới lạ.

Thằng TQ mặt lồn cũng vậy. Mối quan hệ giữa nó và VN y hệt Nga và Ukraine. Nhưng thay vì giúp VN lại quanh năm tìm cách bành trướng, chèn ép. Như vậy mọt kiếp cũng chỉ là 1 thằng côn đồ thôi, còn lâu mới trở thành vua, đủ tư cách đối đầu với Mỹ được.

Chưa giàu mà vẫn giúp đỡ được người khác trong khả năng của mình, ấy mới là đáng nể. Giàu nhưng chỉ nghĩ được đến thân, chỉ là trọc phú thôi.

Từ đó mà suy, mỗi quan hệ của Nga và TQ trong thời buổi Nga bị cấm vận này cũng không giúp cho bọn ấy trở thành bá chủ được.

Nhưng khả năng gây hại cho các nước nhỏ, trong đó có VN thì có. Bởi như đã nói, bọn đấy là 1 bọn bỏ xa tìm gần, bỏ gốc tìm ngọn, bỏ năng tìm nhẹ.

Anh hùng thiên hạ bây giờ chỉ có Mỹ mà thôi. Nhưng Mỹ cũng như Tào Tháo vậy, không biết bao giờ mới có 1 Lưu Bị làm đối trọng.

Nhìn đi nhìn lại, không thấy nước nào có khả năng cả.

Nếu xưa thì còn có thể nghĩ đó là Nga, nhưng sau vụ Uk đủ để loại trừ rồi.

Chủ Nhật, 5 tháng 4, 2015

Luận về sự phát triển

Thế giới muốn phát triển, phải công nghiệp hóa, hiện đại hóa.

Muốn công nghiệp hóa, hiện đại hóa phải mở rộng, cải tiến, cạnh tranh trong sản xuất. Phải tuyển thêm công nhân, phải tốn thêm 1 khoản lương nữa.

Muốn làm những điều đó phải có tiền.

Muốn có tiền, không có cách nào khác, là phải bóc lột công nhân.

Nếu để công nhân làm ra bao nhiêu cầm về hết bấy nhiêu thì sẽ không còn xu nào cho quá trình trên cả.

Suy ra bóc lột là hợp lý.

Chỉ là đừng bóc lột nhiều quá, khiến bọn làm thuê mua Marx về đọc, tập họp nhau, hè nhau nổi dậy là được.

Các bạn có ý hay cho việc sửa chữa hoặc bổ xung, comment bên dưới nhé.